赠崔融二十韵

(唐代)杜审言

十年俱薄宦,万里各他方。云天断书札,风土异炎凉。
太息幽兰紫,劳歌奇树黄。日疑怀叔度,夜似忆真长。
北使从江表,东归在洛阳。相逢慰畴昔,相对叙存亡。
草深穷巷毁,竹尽故园荒。雅节君弥固,衰颜余自伤。
人事盈虚改,交游宠辱妨。雀罗争去翟,鹤氅竞寻王。
思极欢娱至,朋情讵可忘。琴樽横宴席,岩谷卧词场。
连骑追佳赏,城中及路傍。三川宿雨霁,四月晚花芳。
复此开悬榻,宁唯入后堂。兴酣鸲鹆舞,言洽凤凰翔。
高选俄迁职,严程已饬装。抚躬衔道义,携手恋辉光。
玉振先推美,金铭旧所防。忽嗟离别易,行役共时康。

杜审言

杜审言(约645-708),字必简,汉族,中国唐朝襄州襄阳人,是大诗人杜甫的祖父。唐高宗咸亨进士,唐中宗时,因与张易之兄弟交往,被流放峰州(今越南越池东南)。曾任隰城尉、洛阳丞等小官,累官修文馆直学士,少与李峤、崔融、苏味道齐名,称“文章四友”,是唐代“近体诗”的奠基人之一,作品多朴素自然。其五言律诗,格律谨严。

《赠崔融二十韵》拼音标注

zèng cūi róng èr shí yùn
shí nián jù bó huàn,
wàn lǐ gè tā fāng。
yún tiān duàn shū zhá,
fēng tǔ yì yán liáng。
tài xī yōu lán zǐ,
láo gē qí shù huáng。
rì yí huái shū dù,
yè sì yì zhēn cháng。
běi shǐ cóng jiāng biǎo,
dōng gūi zài luò yáng。
xiāng féng wèi chóu xī,
xiāng dùi xù cún wáng。
cǎo shēn qióng xiàng hǔi,
zhú jǐn gù yuán huāng。
yǎ jié jūn mí gù,
shuāi yán yú zì shāng。
rén shì yíng xū gǎi,
jiāo yóu chǒng rǔ fáng。
què luō zhēng qù dí,
hè chǎng jìng xún wáng。
sī jí huān yú zhì,
péng qíng jù kě wàng。
qín zūn héng yàn xí,
yán gǔ wò cí cháng。
lián qí zhūi jiā shǎng,
chéng zhōng jí lù bàng。
sān chuān sù yǔ jì,
sì yuè wǎn huā fāng。
fù cǐ kāi xuán tà,
níng wéi rù hòu táng。
xīng hān qú yù wǔ,
yán qià fèng huáng xiáng。
gāo xuǎn é qiān zhí,
yán chéng yǐ chì zhuāng。
fǔ gōng xián dào yì,
xié shǒu liàn hūi guāng。
yù zhèn xiān tūi měi,
jīn míng jìu suǒ fáng。
hū jiē lí bié yì,
xíng yì gòng shí kāng。