游长安诸寺联句。平康坊菩萨寺。书事联句

(唐代)段成式

悉为无事者,任被俗流憎。 ——郑符
客异干时客,僧非出院僧。 ——段成式
远闻疏牖磬,晓辨密龛灯。 ——张希复
步触珠幡响,吟窥钵水澄。 ——郑符
句饶方外趣,游惬社中朋。 ——段成式
静里已驯鸽,斋中亦好鹰。 ——张希复
金涂笔是褧,彩溜纸非缯。 ——升上人
锡杖已克锻,田衣从怀塍。 ——段成式
占床暂一胁,卷箔赖长肱。 ——张希复
佛日初开照,魔天破几层。 ——段成式
咒中陈秘计,论处正先登。 ——张希复
勇带绽针石,危防丘井藤。 ——升上人

段成式

段成式(803-863),字柯古。晚唐邹平人,唐代著名志怪小说家,约生于唐德宗贞元十九年(公元803年),卒于懿宗咸通四年(公元863年),其父段文昌,曾任宰相,封邹平郡公,工诗,有文名。在诗坛上,他与李商隐、温庭筠齐名。段成式信佛读经,饮酒赋诗唱和,以解其忧,诗中多流露出超脱世俗的消极情绪。

《游长安诸寺联句。平康坊菩萨寺。书事联句》拼音标注

yóu cháng ān zhū sì lián jù。píng kāng fāng pú sà sì。shū shì lián jù
xī wèi wú shì zhě,
rèn bèi sú líu zēng。
— — zhèng fú kè yì gān shí kè,
sēng fēi chū yuàn sēng。
— — duàn chéng shì yuǎn wén shū yǒu qìng,
xiǎo biàn mì kān dēng。
— — zhāng xī fù bù hóng zhū fān xiǎng,
yín kūi bō shǔi chéng。
— — zhèng fú jù ráo fāng wài qù,
yóu qiè shè zhōng péng。
— — duàn chéng shì jìng lǐ yǐ xún gē,
zhāi zhōng yì hǎo yīng。
— — zhāng xī fù jīn tú bǐ shì jiǒng,
cǎi līu zhǐ fēi zēng。
— — shēng shàng rén xí zhàng yǐ kè duàn,
tián yī cóng huái chéng。
— — duàn chéng shì zhān chuáng zàn yī xié,
juàn bó lài cháng gōng。
— — zhāng xī fù fó rì chū kāi zhào,
mó tiān pò jī céng。
— — duàn chéng shì zhòu zhōng chén mì jì,
lùn chù zhèng xiān dēng。
— — zhāng xī fù yǒng dài zhàn zhēn shí,
wēi fáng qīu jǐng téng。
— — shēng shàng rén