大江东去 送杨国瑞西行兼简仲宣生

(宋代)段克己

悲哉秋气,觉天高气爽,淡然寥泬。行李悤悤人欲去,一夜征鞍催发。

落叶长安,雁飞汾水,怕见河梁别。中年多感,离歌休唱新阕。

暮雨也解留人,檐声未断,窗外还飞屑。满眼清愁吹不散,莫倚心肠如铁。

面目沧浪,齿牙摇落,鬓发三分白。故人相问,请君还为渠说。

段克己

段克己(1196~1254)金代文学家。字复之,号遁庵,别号菊庄。绛州稷山(今山西稷山)人。早年与弟成己并负才名,赵秉文目之为“二妙”,大书“双飞”二字名其居里。哀宗时与其弟段成己先后中进士,但入仕无门,在山村过着闲居生活。金亡,避乱龙门山中(今山西河津黄河边),时人赞为“儒林标榜”。蒙古汗国时期,与友人遨游山水,结社赋诗,自得其乐。元宪宗四年卒,年五十九。工于词曲,有《遁斋乐府》。

《大江东去 送杨国瑞西行兼简仲宣生》拼音标注

dà jiāng dōng qù sòng yáng guó rùi xī xíng jiān jiǎn zhòng xuān shēng
bēi zāi qīu qì,
jué tiān gāo qì shuǎng,
dàn rán liáo xuè。
xíng lǐ cōng cōng rén yù qù,
yī yè zhēng ān cūi fā。
luò yè cháng ān,
yàn fēi fén shǔi,
pà jiàn hé liáng bié。
zhōng nián duō gǎn,
lí gē xīu chàng xīn què。
mù yǔ yě jiě líu rén,
yán shēng wèi duàn,
chuāng wài huán fēi xiè。
mǎn yǎn qīng chóu chūi bù sàn,
mò yǐ xīn cháng rú tiě。
miàn mù cāng làng,
chǐ yá yáo luò,
bìn fā sān fēn bái。
gù rén xiāng wèn,
qǐng jūn huán wèi qú shuō。