拟古二十七首 其三
(明代)孙承恩
我有一良剑,传是古镆铘。自信靡文饰,埋没溷泥沙。
惨淡无晶光,斑剥生铁花。世人亦有宝,诩诩各自誇。
磨淬明白雪,本质固无加。百金饰剑首,金珠灿星霞。
一朝售之市,传观共称佳。我剑亦在侧,唾手争喧哗。
好恶莫容辨,抚之自咨嗟。什袭始有待,终必遇张华。

孙承恩
(1485—1565)松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。
《拟古二十七首 其三》拼音标注
nǐ gǔ èr shí qī shǒu qí sān
wǒ yǒu yī liáng jiàn,
chuán shì gǔ mò yé。
zì xìn mǐ wén shì,
mái méi hùn ní shā。
cǎn dàn wú jīng guāng,
bān bō shēng tiě huā。
shì rén yì yǒu bǎo,
xǔ xǔ gè zì kuā。
mó cùi míng bái xuě,
běn zhí gù wú jiā。
bǎi jīn shì jiàn shǒu,
jīn zhū càn xīng xiá。
yī zhāo shòu zhī shì,
chuán guān gòng chēng jiā。
wǒ jiàn yì zài cè,
tuò shǒu zhēng xuān huā。
hǎo è mò róng biàn,
fǔ zhī zì zī jiē。
shí xí shǐ yǒu dài,
zhōng bì yù zhāng huá。