螺川
(明代)孙承恩
江上晚来雨,濛濛湿秋光。螺川届重九,负此节序芳。
登高若无缘,回首思故乡。粲粲篱下菊,秋风为谁香。
故乡日已远,愁绪日已长。岭海极天际,前途杳茫茫。
送仆从此回,附书慰高堂。扁舟忽不见,引领空徬徨。

孙承恩
(1485—1565)松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。
《螺川》拼音标注
luó chuān
jiāng shàng wǎn lái yǔ,
méng méng shī qīu guāng。
luó chuān jiè zhòng jǐu,
fù cǐ jié xù fāng。
dēng gāo ruò wú yuán,
húi shǒu sī gù xiāng。
càn càn lí xià jú,
qīu fēng wèi shúi xiāng。
gù xiāng rì yǐ yuǎn,
chóu xù rì yǐ cháng。
líng hǎi jí tiān jì,
qián tú yǎo máng máng。
sòng pū cóng cǐ húi,
fù shū wèi gāo táng。
biǎn zhōu hū bù jiàn,
yǐn lǐng kōng páng huáng。
- 上一篇:麻墟水
- 下一篇:秋日杂咏二十三首 其九 咏渔家