石湖用前韵纪兴再次答
(明代)孙承恩
老境多愁思,朝来怀抱开。漫游偕胜侣,乐饮怕停杯。
散性惟希白,高踪曷拟裴。秪看时龊龊,宁见量恢恢。
我自匏为斝,谁家玉作罍。雅怀须尽日,仆子莫教催。
杳杳终天恨,凄凄满目哀。贻谋那远料,积善乃深培。
美植惟梧槚,深阴胜棘槐。怀贤何及矣,抚世亦悠哉。
瓶罄思回棹,诗哦不计回。诸公尽才彦,拙句懒删裁。

孙承恩
(1485—1565)松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。
《石湖用前韵纪兴再次答》拼音标注
shí hú yòng qián yùn jì xīng zài cì dá
lǎo jìng duō chóu sī,
zhāo lái huái bào kāi。
màn yóu xié shèng lv̌,
lè yǐn pà tíng bēi。
sàn xìng wéi xī bái,
gāo zōng hé nǐ péi。
zhī kàn shí chuò chuò,
níng jiàn liàng hūi hūi。
wǒ zì páo wèi jiǎ,
shúi jiā yù zuò léi。
yǎ huái xū jǐn rì,
pū zǐ mò jiào cūi。
yǎo yǎo zhōng tiān hèn,
qī qī mǎn mù āi。
yí móu nà yuǎn liào,
jī shàn nǎi shēn péi。
měi zhí wéi wú jiǎ,
shēn yīn shèng jí huái。
huái xián hé jí yǐ,
fǔ shì yì yōu zāi。
píng qìng sī húi zhuō,
shī é bù jì húi。
zhū gōng jǐn cái yàn,
zhuó jù lǎn shān cái。