倪文举奉常将归东林 出示绮川西溪二赋 辄
(宋代)范成大
谁教书剑走长安,荻月霜枫等闲度。
朱门不炙钓竿手,万卷难供折腰具。
偶然把箸忆蓴羹,乞得闲官径呼渡。
江涨桥头有渡船,船头历历东林路。
云烟如画水如天,笑忆红尘问良苦。
我亦吴松一钓舟,蟹舍漂摇几风雨。
因君赋里说江湖,破帽蹇驴明亦去。
鸡犬相闻望可见,鸥鹭同盟心亦许。
相过得得款溪门,雪夜前村听鸣橹。

范成大
范成大(1126-1193),字致能,号称石湖居士。汉族,平江吴县(今江苏苏州)人。南宋诗人。谥文穆。从江西派入手,后学习中、晚唐诗,继承了白居易、王建、张籍等诗人新乐府的现实主义精神,终于自成一家。风格平易浅显、清新妩媚。诗题材广泛,以反映农村社会生活内容的作品成就最高。他与杨万里、陆游、尤袤合称南宋“中兴四大诗人”。
《倪文举奉常将归东林,出示绮川西溪二赋,辄》拼音标注
ní wén jǔ fèng cháng jiāng gūi dōng lín,chū shì qǐ chuān xī xī èr fù,zhé
qǐ chuān tíng shàng líng yún fù,
rén zài húi xiān jìu yóu chù。
shúi jiào shū jiàn zǒu cháng ān,
dí yuè shuāng fēng děng xián dù。
zhū mén bù zhì diào gān shǒu,
wàn juàn nán gōng zhé yāo jù。
ǒu rán bǎ zhù yì chún gēng,
qǐ dé xián guān jìng hū dù。
jiāng zhǎng qiáo tóu yǒu dù chuán,
chuán tóu lì lì dōng lín lù。
yún yān rú huà shǔi rú tiān,
xiào yì hóng chén wèn liáng kǔ。
wǒ yì wú sōng yī diào zhōu,
xiè shè piāo yáo jī fēng yǔ。
yīn jūn fù lǐ shuō jiāng hú,
pò mào jiǎn lv́ míng yì qù。
jī quǎn xiāng wén wàng kě jiàn,
ōu lù tóng méng xīn yì xǔ。
xiāng guò dé dé kuǎn xī mén,
xuě yè qián cūn tīng míng lǔ 。
- 上一篇:代儿童作端午贴门诗三首
- 下一篇:虎牙滩