龙门行

(宋代)范纯仁

皇图经野临中天,北有大河南陆浑。陆浑之下伊之源,直走关塞侵山根。

此山不断亘坤轴,逆为汝海波涛翻。忽焉天意有不测,副开峡口流如吞。

长波万练卷空断,贯都会洛风霆奔。崖岸相嵚竦天阙,此号凿龙为禹门。

石道盘纡入幽邃,杉松隐映皆祇园。下窥朝市但尘土,不与人世同嚣喧。

天章阁老真相嗣,诏委北陲严国藩。前驺驱弩聊盘桓,凭高置酒临岩轩。

是月嘉平腊将尽,春风料峭烟霾昏。圭阴表日景渐正,玉沙透水波先温。

杳杳端闱照宸极,壮以崤函周轘辕。超然宴览动咨叹,坐预国论惭冥烦。

乃知公旦卜洛意,根本系时亡与存。法宫在今宜有制,上宪太微尊至尊。

乘杓布政朝万玉,莫如洛宅当乾坤。三陵气象贯星野,庆云祚百云来孙。

岂唯设险御诸夏,亦以捍患安元元。为于可为事乃济,器大重迁咸有言。

贱臣幽退冒及此,愿对上前图籍论。

范纯仁

范纯仁(1027年6月-1101年),字尧夫,谥忠宣。 北宋大臣,人称“布衣宰相”。参知政事范仲淹次子。1027年6月,范纯仁生于南京应天府。宋仁宗皇祐元年进士。曾从胡瑗、孙复学习。父亲殁没后才出仕知襄邑县,累官侍御史、同知谏院,出知河中府,徙成都路转运使。宋哲宗立,拜官给事中,元祐元年同知枢密院事,后拜相。宋哲宗亲政,累贬永州安置。范纯仁于宋徽宗立后,官复观文殿大学士,后以目疾乞归。建中靖国年间去世,追赠开府仪同三司,谥号忠宣。著有《范忠宣公集》。

《龙门行》拼音标注

lóng mén xíng
huáng tú jīng yě lín zhōng tiān,
běi yǒu dà hé nán lù hún。
lù hún zhī xià yī zhī yuán,
zhí zǒu guān sāi qīn shān gēn。
cǐ shān bù duàn gèn kūn zhóu,
nì wèi rǔ hǎi bō tāo fān。
hū yān tiān yì yǒu bù cè,
fù kāi xiá kǒu líu rú tūn。
cháng bō wàn liàn juàn kōng duàn,
guàn dū hùi luò fēng tíng bēn。
yá àn xiāng qīn sǒng tiān què,
cǐ hào záo lóng wèi yǔ mén。
shí dào pán yū rù yōu sùi,
shān sōng yǐn yìng jiē qí yuán。
xià kūi zhāo shì dàn chén tǔ,
bù yǔ rén shì tóng xiāo xuān。
tiān zhāng gé lǎo zhēn xiāng sì,
zhào wěi běi chúi yán guó fán。
qián zōu qū nǔ liáo pán huán,
píng gāo zhì jǐu lín yán xuān。
shì yuè jiā píng là jiāng jǐn,
chūn fēng liào qiào yān mái hūn。
gūi yīn biǎo rì jǐng jiàn zhèng,
yù shā tòu shǔi bō xiān wēn。
yǎo yǎo duān wéi zhào chén jí,
zhuàng yǐ yáo hán zhōu huàn yuán。
chāo rán yàn lǎn dòng zī tàn,
zuò yù guó lùn cán míng fán。
nǎi zhī gōng dàn bǔ luò yì,
gēn běn xì shí wáng yǔ cún。
fǎ gōng zài jīn yí yǒu zhì,
shàng xiàn tài wēi zūn zhì zūn。
chéng sháo bù zhèng zhāo wàn yù,
mò rú luò zhái dāng gān kūn。
sān líng qì xiàng guàn xīng yě,
qìng yún zuò bǎi yún lái sūn。
qǐ wéi shè xiǎn yù zhū xià,
yì yǐ hàn huàn ān yuán yuán。
wèi yú kě wèi shì nǎi jì,
qì dà zhòng qiān xián yǒu yán。
jiàn chén yōu tùi mào jí cǐ,
yuàn dùi shàng qián tú jí lùn。