挚父先生出行野四日不归极望成诗

(清代)范当世

先生与奴食同品,腐鱼酸菜腹中裹。与我读书同苦甘,朝吟夕咀三倍我。

前日惊呼走出城,田间蝗子大如蠃。宁关自古循良心,只为此官食者夥。

妻儿弟侄十口家,万口从君索饼䴹。万口不饱君无财,数十之家不举火。

君亦一口张,我亦一口哆。我食何尝似君艰,我亦一家待君妥。

玉阶仙露三千年,一树琼华长娿娜。中有綵鸾非帝骖,朱户沈沈下青琐。

君归休,但安坐,此邦亦不谓君惰,我与君亦暂不饿。

气化终留蠡贼心,圣人岂免昆虫祸。面颜昔枯还未腴,何苦风尘日摧挫。

范当世

范当世(1854~1905))字无错,号肯堂,因排行居一,号伯子。原名铸,字铜士。江苏通州(今南通市)人。清末文学家、诗文名家、桐城派后期作家,也是南通市近代教育的主要倡导者和奠基人之一。光绪时入李鸿章幕府,常相与谈论政事,自负甚高,而终身坎坷。诗多沉郁苍凉之作,著有《范伯子诗文集》。2008年4月16日,“南通范氏诗文世家陈列馆”开馆。

《挚父先生出行野四日不归极望成诗》拼音标注

zhì fù xiān shēng chū xíng yě sì rì bù gūi jí wàng chéng shī
xiān shēng yǔ nú shí tóng pǐn,
fǔ yú suān cài fù zhōng guǒ。
yǔ wǒ dú shū tóng kǔ gān,
zhāo yín xī jǔ sān bèi wǒ。
qián rì liáng hū zǒu chū chéng,
tián jiān huáng zǐ dà rú luǒ。
níng guān zì gǔ xún liáng xīn,
zhǐ wèi cǐ guān shí zhě huǒ。
qī ér dì zhí shí kǒu jiā,
wàn kǒu cóng jūn suǒ bǐng guǒ。
wàn kǒu bù bǎo jūn wú cái,
shù shí zhī jiā bù jǔ huǒ。
jūn yì yī kǒu zhāng,
wǒ yì yī kǒu duō。
wǒ shí hé cháng sì jūn jiān,
wǒ yì yī jiā dài jūn tuǒ。
yù jiē xiān lù sān qiān nián,
yī shù qióng huá cháng ē nuó。
zhōng yǒu cǎi luán fēi dì cān,
zhū hù shěn shěn xià qīng suǒ。
jūn gūi xīu,
dàn ān zuò,
cǐ bāng yì bù wèi jūn duò,
wǒ yǔ jūn yì zàn bù è。
qì huà zhōng líu lǐ zéi xīn,
shèng rén qǐ miǎn kūn chóng huò。
miàn yán xī kū huán wèi yú,
hé kǔ fēng chén rì cūi cuò。