万竹亭

(元代)范梈

谁能买山种万竹,残年请老住巴蜀。结亭更在竹中间,四面云溪写山麓。

风敲最觉夜眠清,雨洗胜延秋望绿。日吟不限三千字,日饮定须过百斛。

陇西仙翁持斧客,散马凉城行新菊。为言令弟隐沧江,如此风流天下独。

乃家正在蚕茨野,束束琅玕绕茅屋。方知白眼待时人,箕踞科头自为俗。

是邦子云剧博雅,闭门草玄食汉禄。多缘未识此君心,往事微瑕伤白玉。

使君自是廊庙具,方驾前修讵为辱。平生抱负劲直节,日暮天寒照空谷。

始我瞻望望不及,终我叹嗟嗟不足。乞官傥或从西游,向子亭边祝黄鹄。

范梈

范梈(pēng)(1272—1330)元代官员、诗人,与虞集、杨载、揭傒斯齐被誉为“元诗四大家”。字亨父,一字德机,人称文白先生,清江(今江西樟树)人。历官翰清江林院编修、海南海北道廉访司照磨、福建闽海道知事等职,有政绩,后以疾归。其诗好为古体,风格清健淳朴,用力精深,有《范德机诗集》。

《万竹亭》拼音标注

wàn zhú tíng
shúi néng mǎi shān zhǒng wàn zhú,
cán nián qǐng lǎo zhù bā shǔ。
jié tíng gèng zài zhú zhōng jiān,
sì miàn yún xī xiě shān lù。
fēng qiāo zùi jué yè mián qīng,
yǔ xǐ shèng yán qīu wàng lv̀。
rì yín bù xiàn sān qiān zì,
rì yǐn dìng xū guò bǎi hú。
lǒng xī xiān wēng chí fǔ kè,
sàn mǎ liáng chéng xíng xīn jú。
wèi yán lìng dì yǐn cāng jiāng,
rú cǐ fēng líu tiān xià dú。
nǎi jiā zhèng zài cán cí yě,
shù shù láng gān rào máo wū。
fāng zhī bái yǎn dài shí rén,
jī jù kē tóu zì wèi sú。
shì bāng zǐ yún jù bó yǎ,
bì mén cǎo xuán shí hàn lù。
duō yuán wèi shì cǐ jūn xīn,
wǎng shì wēi xiá shāng bái yù。
shǐ jūn zì shì láng miào jù,
fāng jià qián xīu jù wèi rǔ。
píng shēng bào fù jìng zhí jié,
rì mù tiān hán zhào kōng gǔ。
shǐ wǒ zhān wàng wàng bù jí,
zhōng wǒ tàn jiē jiē bù zú。
qǐ guān tǎng huò cóng xī yóu,
xiàng zǐ tíng biān zhù huáng hú。