登西山顶还方涧作

(元代)范梈

弱质有贞向,依依在物表。谬当城阙隘,放意穷昏晓。

晨兴理良辔,启途虑已悄。白日满涧阿,林虚答鸣鸟。

幽寻晚适遇,颇觉知者扰。俯仰古人迹,达生未为少。

缅彼高翔禽,凌空自鶱矫。

范梈

范梈(pēng)(1272—1330)元代官员、诗人,与虞集、杨载、揭傒斯齐被誉为“元诗四大家”。字亨父,一字德机,人称文白先生,清江(今江西樟树)人。历官翰清江林院编修、海南海北道廉访司照磨、福建闽海道知事等职,有政绩,后以疾归。其诗好为古体,风格清健淳朴,用力精深,有《范德机诗集》。

《登西山顶还方涧作》拼音标注

dēng xī shān dǐng huán fāng jiàn zuò
ruò zhí yǒu zhēn xiàng,
yī yī zài wù biǎo。
mìu dāng chéng què ài,
fàng yì qióng hūn xiǎo。
chén xīng lǐ liáng pèi,
qǐ tú lv̀ yǐ qiǎo。
bái rì mǎn jiàn ā,
lín xū dá míng niǎo。
yōu xún wǎn shì yù,
pǒ jué zhī zhě rǎo。
fǔ yǎng gǔ rén jī,
dá shēng wèi wèi shǎo。
miǎn bǐ gāo xiáng qín,
líng kōng zì xuān jiǎo。