赠学正洙扶榇归真定
(元代)范梈
朔风吹急水,哀雁绕天鸣。送子川路远,浩荡扶神旌。
少年挟高艺,求仕入皇京。祖父通籍家,蝉联及弟兄。
奈何抱长痛,鞠此霜霰情。伯氏江外居,心殚慈母惊。
奉命持衰来,留连镇阳城。会言襄祔事,各复东西行。
生养死当葬,若为好爵婴。勖子泣血日,寡言收视营。
尚爱千金躯,以保百代贞。

范梈
范梈(pēng)(1272—1330)元代官员、诗人,与虞集、杨载、揭傒斯齐被誉为“元诗四大家”。字亨父,一字德机,人称文白先生,清江(今江西樟树)人。历官翰清江林院编修、海南海北道廉访司照磨、福建闽海道知事等职,有政绩,后以疾归。其诗好为古体,风格清健淳朴,用力精深,有《范德机诗集》。
《赠学正洙扶榇归真定》拼音标注
zèng xué zhèng zhū fú chèn gūi zhēn dìng
shuò fēng chūi jí shǔi,
āi yàn rào tiān míng。
sòng zǐ chuān lù yuǎn,
hào dàng fú shén jīng。
shǎo nián xié gāo yì,
qíu shì rù huáng jīng。
zǔ fù tōng jí jiā,
chán lián jí dì xiōng。
nài hé bào cháng tòng,
jū cǐ shuāng xiàn qíng。
bó shì jiāng wài jū,
xīn dān cí mǔ liáng。
fèng mìng chí shuāi lái,
líu lián zhèn yáng chéng。
hùi yán xiāng fù shì,
gè fù dōng xī xíng。
shēng yǎng sǐ dāng zàng,
ruò wèi hǎo jué yīng。
xù zǐ qì xiě rì,
guǎ yán shōu shì yíng。
shàng ài qiān jīn qū,
yǐ bǎo bǎi dài zhēn。