笑云
(元代)梵琦
山中人笑云来去,几度欲留留不住。一片西兮一片东,为谁挂在青松树。
有时卷,不论高低并近远。有时舒,南北西东满太虚。
本自无心休问迹,悠扬散漫随风力。白衣苍狗任纵横,返寂还空何处觅。
却恐山中云笑人,区区未免走红尘。但能放下便安乐,所以长将云喻身。

梵琦
(?—1370)元明间僧人。浙江象山人,俗姓朱,字楚石,小字昙曜。出家后居嘉兴天宁寺。明初太祖建法会于蒋山,征江南成德高僧,琦为第一。学行为当世所推崇,禅寂之外,专志净业。自号西斋老人。所作西斋净土诗数百首,皆蕴含净土宗教义以劝世。
《笑云》拼音标注
xiào yún
shān zhōng rén xiào yún lái qù,
jī dù yù líu líu bù zhù。
yī piàn xī xī yī piàn dōng,
wèi shúi guà zài qīng sōng shù。
yǒu shí juàn,
bù lùn gāo dī bìng jìn yuǎn。
yǒu shí shū,
nán běi xī dōng mǎn tài xū。
běn zì wú xīn xīu wèn jī,
yōu yáng sàn màn súi fēng lì。
bái yī cāng gǒu rèn zòng héng,
fǎn jì huán kōng hé chù mì。
què kǒng shān zhōng yún xiào rén,
qū qū wèi miǎn zǒu hóng chén。
dàn néng fàng xià biàn ān lè,
suǒ yǐ cháng jiāng yún yù shēn。