泊燕子矶

(明代)范汭

山影沉沉日乍红,峭帆人怯剪江风。
鸥凫占我曾题石,一半<山含>岈叠浪中。

范汭

明浙江乌程人,字东生。太学生。家为乡里权豪蹈藉而破,移居吴门。好唐人诗。万历末,以家贫落魄,愤懑不得志而卒,年四十四。

《泊燕子矶》拼音标注

bó yàn zǐ jī
shān yǐng chén chén rì zhà hóng,
qiào fān rén qiè jiǎn jiāng fēng。
ōu fú zhān wǒ céng tí shí,
yī bàn yá dié làng zhōng 。