采绿吟 浦西园亭数处 裙裾常满 上春尤盛。友人话其事 以草窗自度曲写之
(清代)樊增祥
水暖春申浦,第一是、木笔初开。东风又到,海棠坊巷,婴武楼台。
小园三四处,银塘外,香车转尽轻雷。算韶华一百五,刚过人日挑菜。
佳约在红笺,春眠起,新妆争画眉黛。浅淡著衣裳,怕轻薄儿猜。
料靡芜绿到江南,先偷绣红罗踏青鞋。穿花去,防被柳丝,兜斜玉钗。

樊增祥
樊增祥(1846—1931)清代官员、文学家。原名樊嘉、又名樊增,字嘉父,别字樊山,号云门,晚号天琴老人,湖北省恩施市六角亭西正街梓潼巷人。光绪进士,历任渭南知县、陕西布政使、护理两江总督。辛亥革命爆发,避居沪上。袁世凯执政时,官参政院参政。曾师事张之洞、李慈铭,为同光派的重要诗人,诗作艳俗,有“樊美人”之称,又擅骈文,死后遗诗三万余首,并著有上百万言的骈文,是我国近代文学史上一位不可多得的高产诗人。著有《樊山全集》。
《采绿吟 浦西园亭数处,裙裾常满,上春尤盛。友人话其事,以草窗自度曲写之》拼音标注
cǎi lv̀ yín pǔ xī yuán tíng shù chù,qún jū cháng mǎn,shàng chūn yóu shèng。yǒu rén huà qí shì,yǐ cǎo chuāng zì dù qū xiě zhī
shǔi nuǎn chūn shēn pǔ,
dì yī shì 、 mù bǐ chū kāi。
dōng fēng yòu dào,
hǎi táng fāng xiàng,
yīng wǔ lóu tái。
xiǎo yuán sān sì chù,
yín táng wài,
xiāng chē zhuǎn jǐn qīng léi。
suàn sháo huá yī bǎi wǔ,
gāng guò rén rì tiāo cài。
jiā yuē zài hóng jiān,
chūn mián qǐ,
xīn zhuāng zhēng huà méi dài。
qiǎn dàn zhù yī cháng,
pà qīng bó ér cāi。
liào mǐ wú lv̀ dào jiāng nán,
xiān tōu xìu hóng luō tà qīng xié。
chuān huā qù,
fáng bèi lǐu sī,
dōu xié yù chāi。