六丑 海上楼居晴望

(清代)樊增祥

又柔云做暖,荡隔岸、青山一发。望春早来,春来如箭筈。

疾趁残腊。且日高楼上,钿梅飘粉,上画帘金押。神州祇在阑干北,瘴解朱鸢,江澄绿鸭。

长第草心红茁。便青青一路,直到天末。

鱼书难达,盼金扉琐闼。万点伤春泪,融绛蜡。愁心自写瑶札,怕钗声坠燕,玉瘢添獭。

前宵雨、暗沾花靥,浑不是,玉女投壶一笑,泪珠承睫。

沧桑事、总付庄蝶。问水云、倒戴黄冠去,何年结煞。

樊增祥

樊增祥(1846—1931)清代官员、文学家。原名樊嘉、又名樊增,字嘉父,别字樊山,号云门,晚号天琴老人,湖北省恩施市六角亭西正街梓潼巷人。光绪进士,历任渭南知县、陕西布政使、护理两江总督。辛亥革命爆发,避居沪上。袁世凯执政时,官参政院参政。曾师事张之洞、李慈铭,为同光派的重要诗人,诗作艳俗,有“樊美人”之称,又擅骈文,死后遗诗三万余首,并著有上百万言的骈文,是我国近代文学史上一位不可多得的高产诗人。著有《樊山全集》。

《六丑 海上楼居晴望》拼音标注

lìu chǒu hǎi shàng lóu jū qíng wàng
yòu róu yún zuò nuǎn,
dàng gé àn 、 qīng shān yī fā。
wàng chūn zǎo lái,
chūn lái rú jiàn guā。
jí chèn cán là。
qiě rì gāo lóu shàng,
diàn méi piāo fěn,
shàng huà lián jīn yā。
shén zhōu qí zài lán gān běi,
zhàng jiě zhū yuān,
jiāng chéng lv̀ yā。
cháng dì cǎo xīn hóng zhuó。
biàn qīng qīng yī lù,
zhí dào tiān mò。
yú shū nán dá,
pàn jīn fēi suǒ tà。
wàn diǎn shāng chūn lèi,
róng jiàng là。
chóu xīn zì xiě yáo zhá,
pà chāi shēng zhùi yàn,
yù bān tiān tà。
qián xiāo yǔ 、 àn zhān huā yè,
hún bù shì,
yù nv̌ tóu hú yī xiào,
lèi zhū chéng jié。
cāng sāng shì 、 zǒng fù zhuāng dié。
wèn shǔi yún 、 dǎo dài huáng guān qù,
hé nián jié shā。