尉迟杯 去年灯期两填此调 今年灯事寥落 燕九日酒罢 魫窗寂坐 药娥未来 用晁无咎平韵体以写岑况。
(清代)樊增祥
落灯风。又吹起、曲水仙杏红。今朝燕九晴和,歌管不到楼东。
梨花一钟酒,记个人、小靥现芙蓉。围绮席、画烛金尊,去年情绪难同。
想像帝里春融。问长春旧径,可驻香骢。彩燕金幡刚过了,纸鸢毬杖又相逢。
今宵月、双照燕秦,伴玉缸、蕙炷寂寥中。底事姗迟,药娥怕上帘栊。

樊增祥
樊增祥(1846—1931)清代官员、文学家。原名樊嘉、又名樊增,字嘉父,别字樊山,号云门,晚号天琴老人,湖北省恩施市六角亭西正街梓潼巷人。光绪进士,历任渭南知县、陕西布政使、护理两江总督。辛亥革命爆发,避居沪上。袁世凯执政时,官参政院参政。曾师事张之洞、李慈铭,为同光派的重要诗人,诗作艳俗,有“樊美人”之称,又擅骈文,死后遗诗三万余首,并著有上百万言的骈文,是我国近代文学史上一位不可多得的高产诗人。著有《樊山全集》。
《尉迟杯 去年灯期两填此调,今年灯事寥落,燕九日酒罢,魫窗寂坐,药娥未来,用晁无咎平韵体以写岑况。》拼音标注
wèi chí bēi qù nián dēng qī liǎng tián cǐ diào,jīn nián dēng shì liáo luò,yàn jǐu rì jǐu bà,shěn chuāng jì zuò,yào é wèi lái,yòng cháo wú jìu píng yùn tǐ yǐ xiě cén kuàng 。
luò dēng fēng。
yòu chūi qǐ 、 qū shǔi xiān xìng hóng。
jīn zhāo yàn jǐu qíng hé,
gē guǎn bù dào lóu dōng。
lí huā yī zhōng jǐu,
jì gè rén 、 xiǎo yè xiàn fú róng。
wéi qǐ xí 、 huà zhú jīn zūn,
qù nián qíng xù nán tóng。
xiǎng xiàng dì lǐ chūn róng。
wèn cháng chūn jìu jìng,
kě zhù xiāng cōng。
cǎi yàn jīn fān gāng guò le,
zhǐ yuān qíu zhàng yòu xiāng féng。
jīn xiāo yuè 、 shuāng zhào yàn qín,
bàn yù gāng 、 hùi zhù jì liáo zhōng。
dǐ shì shān chí,
yào é pà shàng lián lóng。