和成都吴仲庶见寄来韵 其三

(宋代)范镇

山横双剑水双流,栖北巢南去未由。三尺素琴弹浩浩,一炉丹药咏休休。

白岩霜重红梨晓,银砾烟深紫芋秋。每夜梦魂归处路,只应明月见神游。

范镇

范镇(1007年—1088年),字景仁,华阳人,北宋文学家、史学家,翰林学士。范镇著述甚丰,曾参与修编《新唐书》,中国史学界有“三范修史”的佳话,三范指范镇、范祖禹、范冲,均为成都华阳县(今双流县)人。

《和成都吴仲庶见寄来韵 其三》拼音标注

hé chéng dū wú zhòng shù jiàn jì lái yùn qí sān
shān héng shuāng jiàn shǔi shuāng líu,
qī běi cháo nán qù wèi yóu。
sān chǐ sù qín dàn hào hào,
yī lú dān yào yǒng xīu xīu。
bái yán shuāng zhòng hóng lí xiǎo,
yín lì yān shēn zǐ yù qīu。
měi yè mèng hún gūi chù lù,
zhǐ yìng míng yuè jiàn shén yóu。