怀古题雪十首·孙康书雪

(宋代)方凤

宝贵爨炊蜡代薪,贫家读书夜无灯。
案头寒雪三光白,欲益披卷未所能。
长绳难系青春日,功业良田勤苦得。
獬冠他日立朝端,寒士声名满邦国。

方凤

(1240—1321)宋元间婺州浦江人,一名景山,字韶卿(韶父),号岩南。宋末恩授容州文学,入元不仕。善为古今诗,不缘雕琢,体裁纯密,自成一家。有《存雅堂稿》等。

《怀古题雪十首·孙康书雪》拼音标注

huái gǔ tí xuě shí shǒu · sūn kāng shū xuě
bǎo gùi cuàn chūi là dài xīn,
pín jiā dú shū yè wú dēng。
àn tóu hán xuě sān guāng bái,
yù yì pī juàn wèi suǒ néng。
cháng shéng nán xì qīng chūn rì,
gōng yè liáng tián qín kǔ dé。
xiè guān tā rì lì zhāo duān,
hán shì shēng míng mǎn bāng guó 。