追用徐廉使参政子方申屠侍御致远张御史鹏飞元日倡酬韵六首 其四

(元代)方回

即是黄莺紫燕时,稍晴肯放百花迟。酒来尚许颜红借,春好何容鬓雪知。

扶杖可从灵寿赐,闻琴肯作孟尝悲。山深粗有延年药,归老松根掘兔丝。

方回

(1227—1307)宋元间徽州歙县人,字万里,号虚谷。幼孤,从叔父学。宋理宗景定三年进士。初媚贾似道,似道败,又上十可斩之疏。后官知严州,以城降元,为建德路总管。寻罢归,遂肆意于诗。有《桐江集》、《续古今考》,又选唐宋以来律诗,为《瀛奎律髓》。

《追用徐廉使参政子方申屠侍御致远张御史鹏飞元日倡酬韵六首 其四》拼音标注

zhūi yòng xú lián shǐ cān zhèng zǐ fāng shēn tú shì yù zhì yuǎn zhāng yù shǐ péng fēi yuán rì chàng chóu yùn lìu shǒu qí sì
jí shì huáng yīng zǐ yàn shí,
shāo qíng kěn fàng bǎi huā chí。
jǐu lái shàng xǔ yán hóng jiè,
chūn hǎo hé róng bìn xuě zhī。
fú zhàng kě cóng líng shòu sì,
wén qín kěn zuò mèng cháng bēi。
shān shēn cū yǒu yán nián yào,
gūi lǎo sōng gēn jué tù sī。