赠江东李提学
(元代)方回
小难作诗到对处,大难更自髯绝伦。
天怜今年穷已极,稍慰蒹葭霜露身。
恶风剧雪走千里,一识顿有两玉人。
西冈李氏自五代,彩棒作尉金沙津。
神尧之子太宗弟,郑王枝叶元至亲。
衣冠不绝七百岁,至今宝藏唐告纶。
吾家秋崖与题跋,乐石刻玉高嶙峋。
龙准子孙鸿雁行,仿佛犹见青莲真。
江真浙右乔木国,小却管领儒簪绅。
雅衰风息离骚降,迩来此道尤荆榛。
少陵一老擅古今,学所从入须黄陈。
后世口耳逐世好,九苞一角谁凤麟。
君家兄弟名骤起,传者惊叹笔有神。
门第既已推第一,人品学问俱不群。
呜呼宇宙之大我辈未尝少,高歌一曲吾气其庶伸。

方回
(1227—1307)宋元间徽州歙县人,字万里,号虚谷。幼孤,从叔父学。宋理宗景定三年进士。初媚贾似道,似道败,又上十可斩之疏。后官知严州,以城降元,为建德路总管。寻罢归,遂肆意于诗。有《桐江集》、《续古今考》,又选唐宋以来律诗,为《瀛奎律髓》。
《赠江东李提学》拼音标注
zèng jiāng dōng lǐ tí xué
xiǎo nán hé qì rú sān chūn,
dà nán sè yíng qīng wú chén。
xiǎo nán zuò shī dào dùi chù,
dà nán gèng zì rán jué lún。
tiān lián jīn nián qióng yǐ jí,
shāo wèi jiān jiā shuāng lù shēn。
è fēng jù xuě zǒu qiān lǐ,
yī shì dùn yǒu liǎng yù rén。
xī gāng lǐ shì zì wǔ dài,
cǎi bàng zuò wèi jīn shā jīn。
shén yáo zhī zǐ tài zōng dì,
zhèng wáng zhī yè yuán zhì qīn。
yī guān bù jué qī bǎi sùi,
zhì jīn bǎo cáng táng gào lún。
wú jiā qīu yá yǔ tí bá,
lè shí kè yù gāo lín xún。
lóng zhǔn zǐ sūn hóng yàn xíng,
fǎng fó yóu jiàn qīng lián zhēn。
jiāng zhēn zhè yòu qiáo mù guó,
xiǎo què guǎn lǐng rú zān shēn。
yǎ shuāi fēng xī lí sāo jiàng,
ěr lái cǐ dào yóu jīng zhēn。
shǎo líng yī lǎo shàn gǔ jīn,
xué suǒ cóng rù xū huáng chén。
hòu shì kǒu ěr zhú shì hǎo,
jǐu bāo yī jiǎo shúi fèng lín。
jūn jiā xiōng dì míng zòu qǐ,
chuán zhě liáng tàn bǐ yǒu shén。
mén dì jì yǐ tūi dì yī,
rén pǐn xué wèn jù bù qún。
wū hū yǔ zhòu zhī dà wǒ bèi wèi cháng shǎo,
gāo gē yī qū wú qì qí shù shēn 。