丹崖

(宋代)方士繇

丹崖石气凝高秋,碧溪上引天河流。
金堂石室不可到,玉棺莓苔生古愁。
仟人昔乘紫云去,白马摇鞭在何处。
茫茫尘世那得知,幔亭空记当年事。
君不见茂林松乘已萧疎,乾鱼犹祭同亭祠。

方士繇

(1148—1199)宋兴化军莆田人,徙居崇安,字伯谟,一字伯休,号远庵。方丰之子。从朱熹游。以讲学授徒为业,尤精于《易》。有《远庵集》。

《丹崖》拼音标注

dān yá
dān yá shí qì níng gāo qīu,
bì xī shàng yǐn tiān hé líu。
jīn táng shí shì bù kě dào,
yù guān méi tái shēng gǔ chóu。
qiān rén xī chéng zǐ yún qù,
bái mǎ yáo biān zài hé chù。
máng máng chén shì nà dé zhī,
màn tíng kōng jì dāng nián shì。
jūn bù jiàn mào lín sōng chéng yǐ xiāo shū,
gān yú yóu jì tóng tíng cí 。