沧州趣为台城赵生孝礼题
(明代)方孝孺
少年负奇志,味道轻神仙。缚虎千仞崖,斩蛟万里川。
东指扶桑西月窟,以手扪天问天阙。醉中欲夺羲和鞭,驱策六龙下溟渤。
岁华忽复晚,奇功竟无成。耻作楚狂人,甘为鲁诸生。
俯首蓬屋中,被褐勘六经。忧多发白早,触事万感盈。
拟从安期辈,采药游蓬瀛。蓬瀛群仙别来久,闻知掉头还拍手。
世上忧劳早巳知,身后功名复何有。弃我如敝屣,不肯相攀援。
登高发长啸,目送白鹤归三山。我友王子乔,示予海峤图。
孤峰拔出数千尺,丹光云彩交模糊。下临无地,上极无天。
沤波浩荡望不极,恍若巨鳌掀舞势与元气同回旋。
金银宫阙隐倒景,翠绡绛节在眼前。对此惬心赏,便欲乘风与俱往。
恨乏同心人,临

方孝孺
方孝孺(1357—1402年7月25日),宁海人,字希直,一字希古,号逊志,曾以“逊志”名其书斋,因其故里旧属缑城里,故称“缑城先生”;又因在汉中府任教授时,蜀献王赐名其读书处为“正学”,亦称“正学先生”,明朝大臣、学者、文学家、散文家、思想家。后因拒绝为发动“靖难之役”的燕王朱棣草拟即位诏书,被朱棣杀害。南明福王时追谥“文正”。
《沧州趣为台城赵生孝礼题》拼音标注
cāng zhōu qù wèi tái chéng zhào shēng xiào lǐ tí
shǎo nián fù qí zhì,
wèi dào qīng shén xiān。
fú hǔ qiān rèn yá,
zhǎn jiāo wàn lǐ chuān。
dōng zhǐ fú sāng xī yuè kū,
yǐ shǒu mén tiān wèn tiān què。
zùi zhōng yù duó xī hé biān,
qū cè lìu lóng xià míng bó。
sùi huá hū fù wǎn,
qí gōng jìng wú chéng。
chǐ zuò chǔ kuáng rén,
gān wèi lǔ zhū shēng。
fǔ shǒu péng wū zhōng,
bèi hé kān lìu jīng。
yōu duō fā bái zǎo,
hóng shì wàn gǎn yíng。
nǐ cóng ān qī bèi,
cǎi yào yóu péng yíng。
péng yíng qún xiān bié lái jǐu,
wén zhī diào tóu huán pāi shǒu。
shì shàng yōu láo zǎo sì zhī,
shēn hòu gōng míng fù hé yǒu。
qì wǒ rú bì xǐ,
bù kěn xiāng pān yuán。
dēng gāo fā cháng xiào,
mù sòng bái hè gūi sān shān。
wǒ yǒu wáng zǐ qiáo,
shì yú hǎi jiào tú。
gū fēng bá chū shù qiān chǐ,
dān guāng yún cǎi jiāo mó hú。
xià lín wú dì,
shàng jí wú tiān。
òu bō hào dàng wàng bù jí,
huǎng ruò jù áo xiān wǔ shì yǔ yuán qì tóng húi xuán。
jīn yín gōng què yǐn dǎo jǐng,
cùi xiāo jiàng jié zài yǎn qián。
dùi cǐ qiè xīn shǎng,
biàn yù chéng fēng yǔ jù wǎng。
hèn fá tóng xīn rén,
lín