昌阳

(宋代)方一夔

昌阳十二节,茸茸碧且鲜。不堪置几案,拳石留馀妍。

托根寄幽绝,夐在荒山巅。不瞩妇女盼,不闻鸡犬喧。

水石相依附,花开已千年。一朝服食成,肌骨翔飞鸢。

我欲啜此草,隐诀无由传。逝将涉浩荡,相期十洲仙。

方一夔

宋元之际严州淳安人,一名夔,字时佐,自号知非子。方逢辰孙。以荐领教郡庠,未几退,隐富山,授徒讲学,学者称为富山先生。有《富山遗稿》。

《昌阳》拼音标注

chāng yáng
chāng yáng shí èr jié,
róng róng bì qiě xiān。
bù kān zhì jī àn,
quán shí líu yú yán。
tuō gēn jì yōu jué,
xiòng zài huāng shān diān。
bù zhǔ fù nv̌ pàn,
bù wén jī quǎn xuān。
shǔi shí xiāng yī fù,
huā kāi yǐ qiān nián。
yī zhāo fú shí chéng,
jī gǔ xiáng fēi yuān。
wǒ yù chuò cǐ cǎo,
yǐn jué wú yóu chuán。
shì jiāng shè hào dàng,
xiāng qī shí zhōu xiān。