酹江月(戊戍寿老父)

(宋代)方岳

且拌春醉。问人间、谁是十分如意。道不好来人又道,也有一分好处。管甚长贫,只消长健,切莫眉头聚。尽教江路,梅花依旧留住。
儿辈虽不如人,有何不可,怎敢嫌迟暮。但喜吾翁躔度转,唤起烟霞深痼。否极而亨,剥余而复,长至迎初度。龟图羲画,直从今日重数。是年六十四,属有未疾,而生日适冬至也。

方岳

方岳(1199~1262),南宋诗人、词人。字巨山,号秋崖。祁门(今属安徽)人。绍定五年(1232)进士,授淮东安抚司□官。淳□中,以工部郎官充任赵葵淮南幕中参议官。后调知南康军。后因触犯湖广总领贾似道,被移治邵武军。后知袁州,因得罪权贵丁大全,被弹劾罢官。后复被起用知抚州,又因与贾似道的旧嫌而取消任命。

《酹江月(戊戍寿老父)》拼音标注

lèi jiāng yuè ( wù shù shòu lǎo fù )
qiě bàn chūn zùi。
wèn rén jiān 、 shúi shì shí fēn rú yì。
dào bù hǎo lái rén yòu dào,
yě yǒu yī fēn hǎo chù。
guǎn shén cháng pín,
zhǐ xiāo cháng jiàn,
qiē mò méi tóu jù。
jǐn jiào jiāng lù,
méi huā yī jìu líu zhù。
ér bèi sūi bù rú rén,
yǒu hé bù kě,
zěn gǎn xián chí mù。
dàn xǐ wú wēng chán dù zhuǎn,
huàn qǐ yān xiá shēn gù。
fǒu jí ér hēng,
bō yú ér fù,
cháng zhì yíng chū dù。
gūi tú xī huà,
zhí cóng jīn rì zhòng shù。
shì nián lìu shí sì,
shǔ yǒu wèi jí,
ér shēng rì shì dōng zhì yě。