沁园春(用梁权郡韵饯春)

(宋代)方岳

莺带春来,鹃唤春归,春总不知。恨杨花多事,杏花无赖,半随残梦,半惹晴丝。立尽碧云,寒江欲暮,怕过清明燕子时。春且住,待新篘熟了,却问行期。
问春春竟何之。碧紫态红情难语离。想芳韶犹剩,牡丹知处,也须些个,付与荼コ。唤取聘婷,劝教春醉,不道五更花漏迟。愁一饷,笑车轮生角,早已天涯。

方岳

方岳(1199~1262),南宋诗人、词人。字巨山,号秋崖。祁门(今属安徽)人。绍定五年(1232)进士,授淮东安抚司□官。淳□中,以工部郎官充任赵葵淮南幕中参议官。后调知南康军。后因触犯湖广总领贾似道,被移治邵武军。后知袁州,因得罪权贵丁大全,被弹劾罢官。后复被起用知抚州,又因与贾似道的旧嫌而取消任命。

《沁园春(用梁权郡韵饯春)》拼音标注

qìn yuán chūn ( yòng liáng quán jùn yùn jiàn chūn )
yīng dài chūn lái,
juān huàn chūn gūi,
chūn zǒng bù zhī。
hèn yáng huā duō shì,
xìng huā wú lài,
bàn súi cán mèng,
bàn rě qíng sī。
lì jǐn bì yún,
hán jiāng yù mù,
pà guò qīng míng yàn zǐ shí。
chūn qiě zhù,
dài xīn chōu shú le,
què wèn xíng qī。
wèn chūn chūn jìng hé zhī。
bì zǐ tài hóng qíng nán yǔ lí。
xiǎng fāng sháo yóu shèng,
mǔ dān zhī chù,
yě xū xiē gè,
fù yǔ tú コ。
huàn qǔ pìn tíng,
quàn jiào chūn zùi,
bù dào wǔ gèng huā lòu chí。
chóu yī xiǎng,
xiào chē lún shēng jiǎo,
zǎo yǐ tiān yá。