徐仁伯侍郎挽诗
(宋代)方岳
学卑时俗陋,文起众人醒。
壮笔扛周鼎,危言耸汉庭。
群公俱避易,吾道未凋零。
纶綍泥封玺,蓬莱月锁厅。
冰霜寒挺操,霄汉倦梳翎。
有碣留南剑,无心徙北溟。
一襟梅野雪,半世草堂星。
晚对螭坳墨,亲探虎穴猩。
豹关传晓跸,蛰户动春霆。
彼相隳人纪,臣言准老以。
纲常通宇宙。机阱骇朝廷。
躔宿惊霄陨,乾坤为书冥。
囊封争论切,诏敕费丁宁。
愤极空流涕,时平竟失刑。
忆曾歌楚些,忍复吊湘灵。
光蚀星奎壁,冤沈古鼎铏。
茫茫千载恨,不尽月岩青。

方岳
方岳(1199~1262),南宋诗人、词人。字巨山,号秋崖。祁门(今属安徽)人。绍定五年(1232)进士,授淮东安抚司□官。淳□中,以工部郎官充任赵葵淮南幕中参议官。后调知南康军。后因触犯湖广总领贾似道,被移治邵武军。后知袁州,因得罪权贵丁大全,被弹劾罢官。后复被起用知抚州,又因与贾似道的旧嫌而取消任命。
《徐仁伯侍郎挽诗》拼音标注
xú rén bó shì láng wǎn shī
zhū lǎo yí shū zài,
qíng qīn dú kǎo tíng。
xué bēi shí sú lòu,
wén qǐ zhòng rén xǐng。
zhuàng bǐ káng zhōu dǐng,
wēi yán sǒng hàn tíng。
qún gōng jù bì yì,
wú dào wèi diāo líng。
lún fú ní fēng xǐ,
péng lái yuè suǒ tīng。
bīng shuāng hán tǐng cāo,
xiāo hàn juàn shū líng。
yǒu jié líu nán jiàn,
wú xīn xǐ běi míng。
yī jīn méi yě xuě,
bàn shì cǎo táng xīng。
wǎn dùi chī ào mò,
qīn tàn hǔ xué xīng。
bào guān chuán xiǎo bì,
zhí hù dòng chūn tíng。
bǐ xiāng hūi rén jì,
chén yán zhǔn lǎo yǐ。
gāng cháng tōng yǔ zhòu。
jī jǐng hài zhāo tíng。
chán sù liáng xiāo yǔn,
gān kūn wèi shū míng。
náng fēng zhēng lùn qiē,
zhào chì fèi dīng níng。
fèn jí kōng líu tì,
shí píng jìng shī xíng。
yì céng gē chǔ xiē,
rěn fù diào xiāng líng。
guāng shí xīng kúi bì,
yuān shěn gǔ dǐng xíng。
máng máng qiān zài hèn,
bù jǐn yuè yán qīng 。