赠陆司谏浚明游金陵还吴

(明代)顾璘

陆子入金陵,飘飘若神仙。足著远游履,高咏名都篇。

朝攀虎踞石,夕弄汤池泉。穷搜六代迹,下拍灵运肩。

它人安得近,相携唯惠连。眷余卧江海,杖策枉茅檐。

会面搜发改,吐心知性偏。问渠解绶故,举眼睨青天。

呼酒不停饮,竟醉眠花前。凌晨告别去,往就丹阳船。

浩荡震泽水,相望空云烟。

顾璘

顾璘(1476~1545)明代官员、文学家。字华玉,号东桥居士,长洲(今江苏省吴县)人,寓居上元(今江苏省南京市),有知人鉴。弘治间进士,授广平知县,累官至南京刑部尚书。少有才名,以诗著称于时,与其同里陈沂、王韦号称“金陵三俊”,后宝应朱应登起,时称“四大家”。著有《浮湘集》、《山中集》、《息园诗文稿》等。其曾评注杨士弘《唐音》。

《赠陆司谏浚明游金陵还吴》拼音标注

zèng lù sī jiàn jùn míng yóu jīn líng huán wú
lù zǐ rù jīn líng,
piāo piāo ruò shén xiān。
zú zhù yuǎn yóu lv̌,
gāo yǒng míng dū piān。
zhāo pān hǔ jù shí,
xī nòng tāng chí quán。
qióng sōu lìu dài jī,
xià pāi líng yùn jiān。
tā rén ān dé jìn,
xiāng xié wéi hùi lián。
juàn yú wò jiāng hǎi,
zhàng cè wǎng máo yán。
hùi miàn sōu fā gǎi,
tǔ xīn zhī xìng piān。
wèn qú jiě shòu gù,
jǔ yǎn nì qīng tiān。
hū jǐu bù tíng yǐn,
jìng zùi mián huā qián。
líng chén gào bié qù,
wǎng jìu dān yáng chuán。
hào dàng zhèn zé shǔi,
xiāng wàng kōng yún yān。