题许经历词所藏杂画册

(明代)顾璘

画山贵生气,画水如欲流。哲匠精思得神解,俗工乃向丹青求。

僧繇以来到马夏,一变精工入萧洒。后来沿袭失本真,卷轴颠狂恣粗野。

许君天机深,爱画得玄理。收摭满缃囊,笔力尽奇诡。

层岩叠嶂通杳冥,草木生态俱含情。神游飘飘凌八极,紫芝宫阙芙蓉城。

由来妙艺贵赏识,如君精鉴不易得。君不闻中郎不向柯亭宿,龙枝终然作枯竹。

顾璘

顾璘(1476~1545)明代官员、文学家。字华玉,号东桥居士,长洲(今江苏省吴县)人,寓居上元(今江苏省南京市),有知人鉴。弘治间进士,授广平知县,累官至南京刑部尚书。少有才名,以诗著称于时,与其同里陈沂、王韦号称“金陵三俊”,后宝应朱应登起,时称“四大家”。著有《浮湘集》、《山中集》、《息园诗文稿》等。其曾评注杨士弘《唐音》。

《题许经历词所藏杂画册》拼音标注

tí xǔ jīng lì cí suǒ cáng zá huà cè
huà shān gùi shēng qì,
huà shǔi rú yù líu。
zhé jiàng jīng sī dé shén jiě,
sú gōng nǎi xiàng dān qīng qíu。
sēng yáo yǐ lái dào mǎ xià,
yī biàn jīng gōng rù xiāo sǎ。
hòu lái yán xí shī běn zhēn,
juàn zhóu diān kuáng zì cū yě。
xǔ jūn tiān jī shēn,
ài huà dé xuán lǐ。
shōu zhí mǎn xiāng náng,
bǐ lì jǐn qí gǔi。
céng yán dié zhàng tōng yǎo míng,
cǎo mù shēng tài jù hán qíng。
shén yóu piāo piāo líng bā jí,
zǐ zhī gōng què fú róng chéng。
yóu lái miào yì gùi shǎng shì,
rú jūn jīng jiàn bù yì dé。
jūn bù wén zhōng láng bù xiàng kē tíng sù,
lóng zhī zhōng rán zuò kū zhú。