短歌赠罗女文二首 其一
(明代)顾璘
钟山嵯峨入紫冥,百灵献秀开金庭。大江奔腾龙虎跃,千峰散落南天青。
道人筑室天印下,丘壑重重到茅舍。谢墅花骄罗绮春,秦淮舟泛星河夜。
人生强健早归来,日月持光送酒杯。麟阁功名有时命,何须长恋黄金台。
桥东曳杖隐沦客,抱琴来寻莫相绝。

顾璘
顾璘(1476~1545)明代官员、文学家。字华玉,号东桥居士,长洲(今江苏省吴县)人,寓居上元(今江苏省南京市),有知人鉴。弘治间进士,授广平知县,累官至南京刑部尚书。少有才名,以诗著称于时,与其同里陈沂、王韦号称“金陵三俊”,后宝应朱应登起,时称“四大家”。著有《浮湘集》、《山中集》、《息园诗文稿》等。其曾评注杨士弘《唐音》。
《短歌赠罗女文二首 其一》拼音标注
duǎn gē zèng luō nv̌ wén èr shǒu qí yī
zhōng shān cuó é rù zǐ míng,
bǎi líng xiàn xìu kāi jīn tíng。
dà jiāng bēn téng lóng hǔ yuè,
qiān fēng sàn luò nán tiān qīng。
dào rén zhú shì tiān yìn xià,
qīu hè zhòng zhòng dào máo shè。
xiè shù huā jiāo luō qǐ chūn,
qín huái zhōu fàn xīng hé yè。
rén shēng qiáng jiàn zǎo gūi lái,
rì yuè chí guāng sòng jǐu bēi。
lín gé gōng míng yǒu shí mìng,
hé xū cháng liàn huáng jīn tái。
qiáo dōng yè zhàng yǐn lún kè,
bào qín lái xún mò xiāng jué。