寄刘处士大来

(清代)顾炎武

刘君东鲁才,颇能䆒经传。时方浑九流,发愤焚笔砚。

久客梁宋间,落落无所见。弃家走关中,自结三秦彦。

便居公瑾宅,直上高堂宴。忆昨出门初,朔风洒冰霰。

独身跨一驴,力比苍鹰健。崎岖上太行,彳亍甘重趼。

一过信陵君,下士色无倦。赠别宝刀装,宾僚陪祖饯。

麾楫渡蒲津,骏马如奔电。上下五陵间,秦郊与周甸。

花残御宿苑,麦秀含元

顾炎武

顾炎武(1613.7.15-1682.2.15),汉族,明朝南直隶苏州府昆山(今江苏省昆山市)千灯镇人,本名绛,乳名藩汉,别名继坤、圭年,字忠清、宁人,亦自署蒋山佣;南都败后,因为仰慕文天祥学生王炎午的为人,改名炎武。因故居旁有亭林湖,学者尊为亭林先生。明末清初的杰出的思想家、经学家、史地学家和音韵学家,与黄宗羲、王夫之并称为明末清初“三大儒”。其主要作品有《日知录》、《天下郡国利病书》、《肇域志》、《音学五书》、《韵补正》、《古音表》、《诗本音》、《唐韵正》、《音论》、《金石文字记》、《亭林诗文集》等。

《寄刘处士大来》拼音标注

jì líu chù shì dà lái
líu jūn dōng lǔ cái,
pǒ néng jìu jīng chuán。
shí fāng hún jǐu líu,
fā fèn fén bǐ yàn。
jǐu kè liáng sòng jiān,
luò luò wú suǒ jiàn。
qì jiā zǒu guān zhōng,
zì jié sān qín yàn。
biàn jū gōng jǐn zhái,
zhí shàng gāo táng yàn。
yì zuó chū mén chū,
shuò fēng sǎ bīng xiàn。
dú shēn kuà yī lv́,
lì bǐ cāng yīng jiàn。
qí qū shàng tài xíng,
chì chù gān zhòng jiǎn。
yī guò xìn líng jūn,
xià shì sè wú juàn。
zèng bié bǎo dāo zhuāng,
bīn liáo péi zǔ jiàn。
hūi jí dù pú jīn,
jùn mǎ rú bēn diàn。
shàng xià wǔ líng jiān,
qín jiāo yǔ zhōu diàn。
huā cán yù sù yuàn,
mài xìu hán yuán