淮东

(清代)顾炎武

淮东三连城,其北旧侯府。昔时王室坏,南京立新主。

河上贼帅来,东南费撑拄。诏封四将军,分割河淮土。

侯时拥兵居,千里暂安堵。促觞进竽瑟,堂上坎坎鼓。

美人拜帐中,请作便旋舞。为欢尚未毕,羽檄来旁午。

扬舲出庙湾,欲去天威怒。举族竟生降,一旦为俘虏。

传车诣幽燕,犹佩通侯组。长安九门中,出入黄金坞。

故侯多嫌猜,黄金为祸胎。白日不尔待,长夜来相催。

徬徨阙门前,一时下霆雷。法吏逢上意,罗织及婴孩。

具狱阿房宫,腰斩咸阳市。踟蹰念黄犬,太息嘑诸子。

父子一相哭,同日归蒿里。有金高北邙,不得救身死。

地下逢黄侯,举手相捓榆。昔在天朝时,共剖河山符。

何图贰师贵,卒受东胡屠。一死留芳名,一死骨已枯。

寄语后世人,观此两丈夫。

顾炎武

顾炎武(1613.7.15-1682.2.15),汉族,明朝南直隶苏州府昆山(今江苏省昆山市)千灯镇人,本名绛,乳名藩汉,别名继坤、圭年,字忠清、宁人,亦自署蒋山佣;南都败后,因为仰慕文天祥学生王炎午的为人,改名炎武。因故居旁有亭林湖,学者尊为亭林先生。明末清初的杰出的思想家、经学家、史地学家和音韵学家,与黄宗羲、王夫之并称为明末清初“三大儒”。其主要作品有《日知录》、《天下郡国利病书》、《肇域志》、《音学五书》、《韵补正》、《古音表》、《诗本音》、《唐韵正》、《音论》、《金石文字记》、《亭林诗文集》等。

《淮东》拼音标注

huái dōng
huái dōng sān lián chéng,
qí běi jìu hóu fǔ。
xī shí wáng shì huài,
nán jīng lì xīn zhǔ。
hé shàng zéi shuài lái,
dōng nán fèi chēng zhǔ。
zhào fēng sì jiāng jūn,
fēn gē hé huái tǔ。
hóu shí yǒng bīng jū,
qiān lǐ zàn ān dǔ。
cù shāng jìn yú sè,
táng shàng kǎn kǎn gǔ。
měi rén bài zhàng zhōng,
qǐng zuò biàn xuán wǔ。
wèi huān shàng wèi bì,
yǔ xí lái páng wǔ。
yáng líng chū miào wān,
yù qù tiān wēi nù。
jǔ zú jìng shēng jiàng,
yī dàn wèi fú lǔ。
chuán chē yì yōu yàn,
yóu pèi tōng hóu zǔ。
cháng ān jǐu mén zhōng,
chū rù huáng jīn wù。
gù hóu duō xián cāi,
huáng jīn wèi huò tāi。
bái rì bù ěr dài,
cháng yè lái xiāng cūi。
páng huáng què mén qián,
yī shí xià tíng léi。
fǎ lì féng shàng yì,
luō zhī jí yīng hái。
jù yù ā fáng gōng,
yāo zhǎn xián yáng shì。
chí chú niàn huáng quǎn,
tài xī hū zhū zǐ。
fù zǐ yī xiāng kū,
tóng rì gūi hāo lǐ。
yǒu jīn gāo běi máng,
bù dé jìu shēn sǐ。
dì xià féng huáng hóu,
jǔ shǒu xiāng yé yú。
xī zài tiān zhāo shí,
gòng pōu hé shān fú。
hé tú èr shī gùi,
zú shòu dōng hú tú。
yī sǐ líu fāng míng,
yī sǐ gǔ yǐ kū。
jì yǔ hòu shì rén,
guān cǐ liǎng zhàng fū。