孝陵图

(清代)顾炎武

钟山白草枯,冬月蒸宿雾。十里无立椔,冈阜但回互。

宝城独青青,日色上霜露。殿门达明楼,周遭尚完固。

其外有穹碑,巍然当御路。文自成祖为,千年系明祚。

侍卫八石人,祗肃候灵辂。下列石兽六,森然象卤簿。

自马至狮子,两两相比附。中间特崒嵂,有二擎天柱。

排立榛莽中,凡此皆尚具。又有神烈山,世宗所封树。

卧碑自崇祯,禁约烦圣谕。石大故不毁,文字犹可句。

至于土木工,俱已亡其素。东陵在殿左,先时懿文祔。

云有

顾炎武

顾炎武(1613.7.15-1682.2.15),汉族,明朝南直隶苏州府昆山(今江苏省昆山市)千灯镇人,本名绛,乳名藩汉,别名继坤、圭年,字忠清、宁人,亦自署蒋山佣;南都败后,因为仰慕文天祥学生王炎午的为人,改名炎武。因故居旁有亭林湖,学者尊为亭林先生。明末清初的杰出的思想家、经学家、史地学家和音韵学家,与黄宗羲、王夫之并称为明末清初“三大儒”。其主要作品有《日知录》、《天下郡国利病书》、《肇域志》、《音学五书》、《韵补正》、《古音表》、《诗本音》、《唐韵正》、《音论》、《金石文字记》、《亭林诗文集》等。

《孝陵图》拼音标注

xiào líng tú
zhōng shān bái cǎo kū,
dōng yuè zhēng sù wù。
shí lǐ wú lì zī,
gāng fù dàn húi hù。
bǎo chéng dú qīng qīng,
rì sè shàng shuāng lù。
diàn mén dá míng lóu,
zhōu zāo shàng wán gù。
qí wài yǒu qióng bēi,
wēi rán dāng yù lù。
wén zì chéng zǔ wèi,
qiān nián xì míng zuò。
shì wèi bā shí rén,
zhī sù hòu líng lù。
xià liè shí shòu lìu,
sēn rán xiàng lǔ bù。
zì mǎ zhì shī zǐ,
liǎng liǎng xiāng bǐ fù。
zhōng jiān tè zú lv̀,
yǒu èr qíng tiān zhù。
pái lì zhēn mǎng zhōng,
fán cǐ jiē shàng jù。
yòu yǒu shén liè shān,
shì zōng suǒ fēng shù。
wò bēi zì chóng zhēn,
jìn yuē fán shèng yù。
shí dà gù bù hǔi,
wén zì yóu kě jù。
zhì yú tǔ mù gōng,
jù yǐ wáng qí sù。
dōng líng zài diàn zuǒ,
xiān shí yì wén fù。
yún yǒu