以玉山亭馆分题得金粟影

(元代)顾瑛

飞轩下瞰芙蓉渚,槛外幽花月中吐。天风寂寂吹古香,清露泠泠湿秋圃。

云梯万丈手可攀,居然梦落清虚府。庭中捣药玉兔愁,树下乘鸾素娥舞。

琼楼玉殿千娉婷,中有瘿仙淡眉宇。问我西湖旧风月,何似东华软尘土。

寒光倒落影娥池,的皪明珠承翠羽。但见山河影动摇,独有清辉照今古。

觉来作诗思茫然,金粟霏霏下如雨。

顾瑛

(1310—1369)元昆山人,一名德辉,又名阿瑛,字仲瑛,号金粟道人。年三十始折节读书。筑园池名玉山佳处,日夜与客置酒赋诗,四方学士咸至其家。园池亭榭之盛,图史之富,冠绝一时。尝举茂才,授会稽教谕,辟行省属官,皆不就。张士诚据吴,欲强以官,乃去隐嘉兴之合溪。母丧归,士诚再辟之,遂断发庐墓。洪武初,徙濠梁卒。有《玉山璞稿》。

《以玉山亭馆分题得金粟影》拼音标注

yǐ yù shān tíng guǎn fēn tí dé jīn sù yǐng
fēi xuān xià kàn fú róng zhǔ,
jiàn wài yōu huā yuè zhōng tǔ。
tiān fēng jì jì chūi gǔ xiāng,
qīng lù líng líng shī qīu pǔ。
yún tī wàn zhàng shǒu kě pān,
jū rán mèng luò qīng xū fǔ。
tíng zhōng dǎo yào yù tù chóu,
shù xià chéng luán sù é wǔ。
qióng lóu yù diàn qiān pīng tíng,
zhōng yǒu yǐng xiān dàn méi yǔ。
wèn wǒ xī hú jìu fēng yuè,
hé sì dōng huá ruǎn chén tǔ。
hán guāng dǎo luò yǐng é chí,
de lì míng zhū chéng cùi yǔ。
dàn jiàn shān hé yǐng dòng yáo,
dú yǒu qīng hūi zhào jīn gǔ。
jué lái zuò shī sī máng rán,
jīn sù fēi fēi xià rú yǔ。