纸被

(明代)管讷

万杵霜藤练色匀,卷舒一幅净无尘。梨花夜暖云迷梦,柳絮春寒雪满身。

未怪青绫能见妒,也胜白氎尚欺贫。五更听彻金门漏,得似山林晏起人。

管讷

明松江府华亭人,字时敏。少即能诗。洪武中征拜楚王府纪善,迁左长史,事王二十余年,以忠谨闻。年七十余致仕,楚王请留居武昌,禄养终身。有《蚓窍集》。

《纸被》拼音标注

zhǐ bèi
wàn chǔ shuāng téng liàn sè yún,
juàn shū yī fú jìng wú chén。
lí huā yè nuǎn yún mí mèng,
lǐu xù chūn hán xuě mǎn shēn。
wèi guài qīng líng néng jiàn dù,
yě shèng bái dié shàng qī pín。
wǔ gèng tīng chè jīn mén lòu,
dé sì shān lín yàn qǐ rén。