蜀王登福感寺塔三首

(唐代)贯休

天资忠孝佐金轮,香火空王有宿因。此世喜登金骨塔,
前生应是育王身。封疆岁暮笙歌合,襦袴正初锦绣新。
释子沾恩无以报,只擎章句贡平津。
似圣悲增道不穷,忧民忧国契尧聪。两髯有雪丹霄外,
万里无尘一望中。南照微明连莽苍,峨嵋拥秀接崆峒。
林僧岁月知何幸,还似支公见谢公。
步步层层孰可陪,相轮边日照三台。喜欢烝庶皆相逐,
惆怅銮舆尚未回。金铎撼风天乐近,仙花含露瑞烟开。
一年一度常如此,愿见文翁百度来。

贯休

贯休(832~912),俗姓姜,字德隐,婺州兰溪(今浙江兰溪市游埠镇仰天田)人。唐末五代前蜀画僧、诗僧。七岁出家和安寺,日读经书千字,过目不忘。唐天复间入蜀,被前蜀主王建封为“禅月大师”,赐以紫衣。贯休能诗,诗名高节,宇内咸知。尝有句云:“一瓶一钵垂垂老,万水千山得得来,”时称“得得和尚”。有《禅月集》存世。亦擅绘画,尤其所画罗汉,更是状貌古野,绝俗超群,笔法坚劲,人物粗眉大眼,丰颊高鼻,形象夸张,所谓“梵相”。在中国绘画史上,有着很高的声誉。存世《十六罗汉图》,为其代表作。

《蜀王登福感寺塔三首》拼音标注

shǔ wáng dēng fú gǎn sì tǎ sān shǒu
tiān zī zhōng xiào zuǒ jīn lún,
xiāng huǒ kōng wáng yǒu sù yīn。
cǐ shì xǐ dēng jīn gǔ tǎ,
qián shēng yìng shì yù wáng shēn。
fēng jiāng sùi mù shēng gē hé,
rú kù zhèng chū jǐn xìu xīn。
shì zǐ zhān ēn wú yǐ bào,
zhǐ qíng zhāng jù gòng píng jīn。
sì shèng bēi zēng dào bù qióng,
yōu mín yōu guó qì yáo cōng。
liǎng rán yǒu xuě dān xiāo wài,
wàn lǐ wú chén yī wàng zhōng。
nán zhào wēi míng lián mǎng cāng,
é méi yǒng xìu jiē kōng tóng。
lín sēng sùi yuè zhī hé xìng,
huán sì zhī gōng jiàn xiè gōng。
bù bù céng céng shú kě péi,
xiāng lún biān rì zhào sān tái。
xǐ huān zhēng shù jiē xiāng zhú,
chóu chàng luán yú shàng wèi húi。
jīn duó hàn fēng tiān lè jìn,
xiān huā hán lù rùi yān kāi。
yī nián yī dù cháng rú cǐ,
yuàn jiàn wén wēng bǎi dù lái。