【双调】水仙子 田家

(元代)贯云石

绿阴茅屋两三间,院后溪流门外山,山桃野杏开无限。怕春光虚过眼,得浮
生半日清闲。邀邻翁为伴,使家僮过盏,直吃的老瓦盆干。
  满林红叶乱翩翩,醉尽日霜锦树残,苍苔静拂题诗看。酒微温石鼎寒,瓦杯
深洗尽愁烦。衣宽解,事不关,直吃的老瓦盆干。
  田翁无梦到长安,婢织奴耕尽我闲,蚕收稻熟今日办。可无饥不受寒,乐丰
年畅饮开颜。唤稚子ド新酿,靠篷窗对客弹,直吃的老瓦盆干。
  布袍草履耐风寒,茅舍疏斋三两间,荣华富贵皆虚幻。觑功名如等闲,任逍
遥绿水青山。寻几个知心伴,酿村醪饮数碗,直吃的老瓦盆干。

贯云石

贯云石(1286~1324) 元代散曲作家。字浮岑,号成斋,疏仙,酸斋。出身高昌回鹘畏吾人贵胄,祖父阿里海涯为元朝开国大将。原名小云石海涯,因父名贯只哥,即以贯为姓。自号酸斋。初因父荫袭为两淮万户府达鲁花赤,让爵于弟,北上从姚燧学。仁宗时拜翰林侍读学士、中奉大夫,知制诰同修国史。不久称疾辞官,隐于杭州一带,改名“易服”,在钱塘卖药为生,自号“芦花道人”。今人任讷将他的散曲与自号“甜斋”。

《【双调】水仙子 田家》拼音标注

【 shuāng diào 】 shǔi xiān zǐ   tián jiā
lv̀ yīn máo wū liǎng sān jiān,
yuàn hòu xī líu mén wài shān,
shān táo yě xìng kāi wú xiàn。
pà chūn guāng xū guò yǎn,
dé fú shēng bàn rì qīng xián。
yāo lín wēng wèi bàn,
shǐ jiā tóng guò zhǎn,
zhí chī de lǎo wǎ pén gān。
    mǎn lín hóng yè luàn piān piān,
zùi jǐn rì shuāng jǐn shù cán,
cāng tái jìng fú tí shī kàn。
jǐu wēi wēn shí dǐng hán,
wǎ bēi shēn xǐ jǐn chóu fán。
yī kuān jiě,
shì bù guān,
zhí chī de lǎo wǎ pén gān。
    tián wēng wú mèng dào cháng ān,
bì zhī nú gēng jǐn wǒ xián,
cán shōu dào shú jīn rì bàn。
kě wú jī bù shòu hán,
lè fēng nián chàng yǐn kāi yán。
huàn zhì zǐ ド xīn niàng,
kào péng chuāng dùi kè dàn,
zhí chī de lǎo wǎ pén gān。
    bù páo cǎo lv̌ nài fēng hán,
máo shè shū zhāi sān liǎng jiān,
róng huá fù gùi jiē xū huàn。
qù gōng míng rú děng xián,
rèn xiāo yáo lv̀ shǔi qīng shān。
xún jī gè zhī xīn bàn,
niàng cūn láo yǐn shù wǎn,
zhí chī de lǎo wǎ pén gān。