【越调】凭阑人 题情
(元代)贯云石
昨日欢娱今日别,满腹离愁何处说?一声长叹嗟,凭阑人去也。
冷落桃花扇影歌,羞对青日扫翠蛾。风流情减多,未知是若何?
情泪新痕压旧痕,心事相关谁共论?黄昏深闭门,被儿独自温。
懒对菱花不欲拈,愁理晨妆不甚タ。玉纤春笋尖,倦将脂粉添。
红叶传情着意拈,书遍相思苦未タ。诉愁斑管尖,旋将心事添。
梦里相逢情倍加,梦断香闺愁恨多。梦他憔悴他,争如休梦他。

贯云石
贯云石(1286~1324) 元代散曲作家。字浮岑,号成斋,疏仙,酸斋。出身高昌回鹘畏吾人贵胄,祖父阿里海涯为元朝开国大将。原名小云石海涯,因父名贯只哥,即以贯为姓。自号酸斋。初因父荫袭为两淮万户府达鲁花赤,让爵于弟,北上从姚燧学。仁宗时拜翰林侍读学士、中奉大夫,知制诰同修国史。不久称疾辞官,隐于杭州一带,改名“易服”,在钱塘卖药为生,自号“芦花道人”。今人任讷将他的散曲与自号“甜斋”。
《【越调】凭阑人 题情》拼音标注
【 yuè diào 】 píng lán rén tí qíng
huā zhài yíng qiān jǐu bìng mó,
shúi chàng xiāng sī cháng duàn gē ?
jìu chóu méi nài hé,
gèng tiān xīn hèn duō。
zuó rì huān yú jīn rì bié,
mǎn fù lí chóu hé chù shuō ?
yī shēng cháng tàn jiē,
píng lán rén qù yě。
lěng luò táo huā shàn yǐng gē,
xīu dùi qīng rì sǎo cùi é。
fēng líu qíng jiǎn duō,
wèi zhī shì ruò hé ?
qíng lèi xīn hén yā jìu hén,
xīn shì xiāng guān shúi gòng lùn ?
huáng hūn shēn bì mén,
bèi ér dú zì wēn。
lǎn dùi líng huā bù yù nián,
chóu lǐ chén zhuāng bù shén タ。
yù xiān chūn sǔn jiān,
juàn jiāng zhī fěn tiān。
hóng yè chuán qíng zháo yì nián,
shū biàn xiāng sī kǔ wèi タ。
sù chóu bān guǎn jiān,
xuán jiāng xīn shì tiān。
mèng lǐ xiāng féng qíng bèi jiā,
mèng duàn xiāng gūi chóu hèn duō。
mèng tā qiáo cùi tā,
zhēng rú xīu mèng tā。
- 上一篇:【双调】醉春风
- 下一篇:【南吕】一枝花 离闷