拟桃花歌
(宋代)郭祥正
酣酣桃始花,灼灼粉面笑。粉色射花光,夺尽丹青妙。
蓝衫马上郎,风流亦年少。语言虽未通,精诚默相照。
敛容缓步复掩门,只见桃花不见人。轻红浅白正含露,欲落半开将送春。
凝心驻马日渐晚,隐忍时时下前坂。回头又不见桃花,唯有青山遮醉眼。
扬鞭击镫歌团扇,相见不如不相见。逢人寄语问桃花,春残吹洗落谁家。

郭祥正
郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。
《拟桃花歌》拼音标注
nǐ táo huā gē
hān hān táo shǐ huā,
zhuó zhuó fěn miàn xiào。
fěn sè shè huā guāng,
duó jǐn dān qīng miào。
lán shān mǎ shàng láng,
fēng líu yì nián shǎo。
yǔ yán sūi wèi tōng,
jīng chéng mò xiāng zhào。
liàn róng huǎn bù fù yǎn mén,
zhǐ jiàn táo huā bù jiàn rén。
qīng hóng qiǎn bái zhèng hán lù,
yù luò bàn kāi jiāng sòng chūn。
níng xīn zhù mǎ rì jiàn wǎn,
yǐn rěn shí shí xià qián bǎn。
húi tóu yòu bù jiàn táo huā,
wéi yǒu qīng shān zhē zùi yǎn。
yáng biān jí dēng gē tuán shàn,
xiāng jiàn bù rú bù xiāng jiàn。
féng rén jì yǔ wèn táo huā,
chūn cán chūi xǐ luò shúi jiā。
- 上一篇:九月蓬莱亭周彦达节推酌发
- 下一篇:雨中喜君仪要温老希圣同见过二首 其二