读南华杂篇述以五言十一章 其十 列御寇

(明代)郭之奇

列子御风行,冷然日徜徉。无穷终莫至,有待故相妨。

资物犹妨己,资人岂不僵。当其适齐反,啾啾五馈惶。

内诚虽未解,形谍已成光。户外盈双屦,胸中满百忙。

人毒因谁感,天刑忽漫尝。幸遇伯昏药,初违郑缓殃。

今人皆缓也,彼故使彼伤。墨儒分道出,父弟反交戕。

殚家学屠龙,三年少技偿。得多由舐痔,百乘且誇长。

伪饰从兹起,深情孰比量。九徵难遽测,五德任凶狂。

骊睡珠遭摘,王寤车亦亡。纵使逃金木,宁可禦阴阳。

是惟至人者,甘瞑何有乡。鸢蚁堪同视,牺牛肯自丧。

郭之奇

郭之奇(1607年-1662年),字仲常,号菽子,又号正夫、玉溪。广东揭阳县榕城东门(今广东揭阳市榕城区)人。为南明大臣,历任南明文渊阁大学士加太子太保(相当宰相)兼吏部尚书、兵部尚书,率军转战闽粤滇黔抗清,于顺治十八年(1661年)在广西桂林为清将韦永福所俘,翌年殉国。清乾隆四十一年(1776年)追谥忠节。

《读南华杂篇述以五言十一章 其十 列御寇》拼音标注

dú nán huá zá piān shù yǐ wǔ yán shí yī zhāng qí shí liè yù kòu
liè zǐ yù fēng xíng,
lěng rán rì cháng yáng。
wú qióng zhōng mò zhì,
yǒu dài gù xiāng fáng。
zī wù yóu fáng jǐ,
zī rén qǐ bù jiāng。
dāng qí shì qí fǎn,
jīu jīu wǔ kùi huáng。
nèi chéng sūi wèi jiě,
xíng dié yǐ chéng guāng。
hù wài yíng shuāng jù,
xiōng zhōng mǎn bǎi máng。
rén dú yīn shúi gǎn,
tiān xíng hū màn cháng。
xìng yù bó hūn yào,
chū wéi zhèng huǎn yāng。
jīn rén jiē huǎn yě,
bǐ gù shǐ bǐ shāng。
mò rú fēn dào chū,
fù dì fǎn jiāo qiāng。
dān jiā xué tú lóng,
sān nián shǎo jì cháng。
dé duō yóu shì zhì,
bǎi chéng qiě kuā cháng。
wěi shì cóng zī qǐ,
shēn qíng shú bǐ liàng。
jǐu zhēng nán jù cè,
wǔ dé rèn xiōng kuáng。
lí shùi zhū zāo zhāi,
wáng wù chē yì wáng。
zòng shǐ táo jīn mù,
níng kě yù yīn yáng。
shì wéi zhì rén zhě,
gān míng hé yǒu xiāng。
yuān yǐ kān tóng shì,
xī níu kěn zì sāng。