读白玉蟾修仙辨惑诸论漫述四篇 其四
(明代)郭之奇
我有长生诀,总归方寸穴。我有不死方,下士闻且咥。
飘缈月宫仙,当年曾盗窃。虚府聚寒辉,丹华散远冽。
无明火自销,不夜光难灭。此象落人间,颇断红尘热。
冰心在玉壶,始闻真白雪。风轻云散时,鸟弄花开节。
秋水似神清,春山供意悦。玄芽秀玉房,金粟垂丹阅。
岂烦爻卦添,漫许刀圭设。我闻至要言,如听广成说。
蟾杵药初团,寒炉灰乍揭。能使月珠成,未妨天宝泄。

郭之奇
郭之奇(1607年-1662年),字仲常,号菽子,又号正夫、玉溪。广东揭阳县榕城东门(今广东揭阳市榕城区)人。为南明大臣,历任南明文渊阁大学士加太子太保(相当宰相)兼吏部尚书、兵部尚书,率军转战闽粤滇黔抗清,于顺治十八年(1661年)在广西桂林为清将韦永福所俘,翌年殉国。清乾隆四十一年(1776年)追谥忠节。
《读白玉蟾修仙辨惑诸论漫述四篇 其四》拼音标注
dú bái yù chán xīu xiān biàn huò zhū lùn màn shù sì piān qí sì
wǒ yǒu cháng shēng jué,
zǒng gūi fāng cùn xué。
wǒ yǒu bù sǐ fāng,
xià shì wén qiě xì。
piāo miǎo yuè gōng xiān,
dāng nián céng dào qiè。
xū fǔ jù hán hūi,
dān huá sàn yuǎn liè。
wú míng huǒ zì xiāo,
bù yè guāng nán miè。
cǐ xiàng luò rén jiān,
pǒ duàn hóng chén rè。
bīng xīn zài yù hú,
shǐ wén zhēn bái xuě。
fēng qīng yún sàn shí,
niǎo nòng huā kāi jié。
qīu shǔi sì shén qīng,
chūn shān gōng yì yuè。
xuán yá xìu yù fáng,
jīn sù chúi dān yuè。
qǐ fán yáo guà tiān,
màn xǔ dāo gūi shè。
wǒ wén zhì yào yán,
rú tīng guǎng chéng shuō。
chán chǔ yào chū tuán,
hán lú hūi zhà jiē。
néng shǐ yuè zhū chéng,
wèi fáng tiān bǎo xiè。
- 上一篇:读白玉蟾修仙辨惑诸论漫述四篇 其三
- 下一篇:微雨催春飞红片片四首 其二