得延庚侍御书期余入都作诗谢之 其一

(清代)郭麟

金阙觚棱梦已非,不才甘与世相违。上书年少先华发,射虎将军今短衣。

永忆江湖堪送老,惊心故旧亦全稀。剧怜青琐登朝籍,肯念沧洲有钓矶。

郭麟

(1767—1831)清江苏吴江人,字祥伯,号频伽,晚号蘧庵、复庵。一眉色白,人称“郭白眉”。诸生。屡试不第,遂专力于诗古文。醉后画竹石。诗词清隽明秀,尤善言情。有《灵芬馆集》等。

《得延庚侍御书期余入都作诗谢之 其一》拼音标注

dé yán gēng shì yù shū qī yú rù dū zuò shī xiè zhī qí yī
jīn què gū léng mèng yǐ fēi,
bù cái gān yǔ shì xiāng wéi。
shàng shū nián shǎo xiān huá fā,
shè hǔ jiāng jūn jīn duǎn yī。
yǒng yì jiāng hú kān sòng lǎo,
liáng xīn gù jìu yì quán xī。
jù lián qīng suǒ dēng zhāo jí,
kěn niàn cāng zhōu yǒu diào jī。