题金陵白鹭亭呈府公安中尚书二首 其二

(宋代)郭祥正

西望长安路几千,此亭更在赏心边。黄芦正耐风霜老,白鹭相将羽翼鲜。

城竦鳌身山匝地,舟排笋柱水连天。龙吟一曲斜阳下,况是史君开别筵。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。

《题金陵白鹭亭呈府公安中尚书二首 其二》拼音标注

tí jīn líng bái lù tíng chéng fǔ gōng ān zhōng shàng shū èr shǒu qí èr
xī wàng cháng ān lù jī qiān,
cǐ tíng gèng zài shǎng xīn biān。
huáng lú zhèng nài fēng shuāng lǎo,
bái lù xiāng jiāng yǔ yì xiān。
chéng sǒng áo shēn shān zā dì,
zhōu pái sǔn zhù shǔi lián tiān。
lóng yín yī qū xié yáng xià,
kuàng shì shǐ jūn kāi bié yán。