
郭祥正
郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。
《和倪敦复观梅三首 其二》拼音标注
hé ní dūn fù guān méi sān shǒu qí èr
jiāng yuè jiāng méi dǒu lěng guāng,
jìu méi lín yuè jǔ yáo shāng。
sù é wèi xǔ fēng yáo yǐng,
qīng dì níng róng shēng cǎi xiāng。
tiáo dì yī shēng qiāng dí yuàn,
qīng yíng qiān diǎn yù rén zhuāng。
chū chén biāo gé qíng duō shǎo,
dōng gé céng lìng dù fǔ kuáng。
- 上一篇:和倪敦复观梅三首 其三
- 下一篇:和倪敦复观梅三首 其一