
郭祥正
郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。
《渊卿席上和李天贶四韵时与钟离中散并予共四人》拼音标注
yuān qīng xí shàng hé lǐ tiān kuàng sì yùn shí yǔ zhōng lí zhōng sàn bìng yú gòng sì rén
yōu yōu sùi yuè zǒu liáng tuān,
sì shí sān shí biàn qì guān。
zuò shàng dé péi zhū lǎo zùi,
zūn qián xū jǐn yī shēng huān。
huā hán yú hèn chūn jiāng qù,
qí suàn chéng gōng jú wèi cán。
yù xiàng jīn chéng chuán shèng shì,
xīn shī liáo dài huà tú kàn。
- 上一篇:次韵行中龙图游后浦六首 其一
- 下一篇:再见吴渊卿长官时年八十一