
郭祥正
郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。
《酬陈掾留题小山二首用次来韵 其二》拼音标注
chóu chén yuàn líu tí xiǎo shān èr shǒu yòng cì lái yùn qí èr
zī shān hé tíng tíng,
yù yǒu gāo rén zī。
zhāo róng bái yún guò,
yè yǔ míng yuè qī。
yōu lán cùi bì xìu,
hǎo niǎo míng shēng xī。
gèng féng jiā kè lái,
hùi hǎo líu měi cí。
sùi lìng yī qīu lè,
néng chúi qiān zài zhī。
yīn qín xiè chén zǐ,
jiān jiā yǐ qióng zhī。