双泉轩赠太平守梁正叔

(宋代)郭祥正

开池得双泉,因泉构华屋。池中种菱荇,池上列花竹。

与春蘸新红,遇风摇净绿。轻鸥自飞舞,纤鳞随出缩。

操舟往江海,端忧龙蜃触。卷衣入山林,而防虎狼欲。

岂如一凭栏,俯仰快心目。朝吟吟有馀,暮醉醉不足。

双泉长涓涓,比公享天禄。公归民怀公,听我双泉曲。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。

《双泉轩赠太平守梁正叔》拼音标注

shuāng quán xuān zèng tài píng shǒu liáng zhèng shū
kāi chí dé shuāng quán,
yīn quán gōu huá wū。
chí zhōng zhǒng líng xìng,
chí shàng liè huā zhú。
yǔ chūn zhàn xīn hóng,
yù fēng yáo jìng lv̀。
qīng ōu zì fēi wǔ,
xiān lín súi chū suō。
cāo zhōu wǎng jiāng hǎi,
duān yōu lóng shèn hóng。
juàn yī rù shān lín,
ér fáng hǔ láng yù。
qǐ rú yī píng lán,
fǔ yǎng kuài xīn mù。
zhāo yín yín yǒu yú,
mù zùi zùi bù zú。
shuāng quán cháng juān juān,
bǐ gōng xiǎng tiān lù。
gōng gūi mín huái gōng,
tīng wǒ shuāng quán qū。