寄题留二君仪田园基
(宋代)郭祥正
磐石发天巧,新亭君所营。席展瑶琪滑,坐久寒阴生。
远瀑曳修幔,他山列苍屏。水田白鹭下,霜树青猿鸣。
回首同安县,残阳楼观横。不逢车马来,时爱牛羊经。
童仆田刈毕,父老樽罍倾。升平信难遇,欢笑聊舒情。
况攻李杜吟,字字无淫声。春来成几章,想有基石铭。

郭祥正
郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。
《寄题留二君仪田园基》拼音标注
jì tí líu èr jūn yí tián yuán jī
pán shí fā tiān qiǎo,
xīn tíng jūn suǒ yíng。
xí zhǎn yáo qí huá,
zuò jǐu hán yīn shēng。
yuǎn pù yè xīu màn,
tā shān liè cāng píng。
shǔi tián bái lù xià,
shuāng shù qīng yuán míng。
húi shǒu tóng ān xiàn,
cán yáng lóu guān héng。
bù féng chē mǎ lái,
shí ài níu yáng jīng。
tóng pū tián yì bì,
fù lǎo zūn léi qīng。
shēng píng xìn nán yù,
huān xiào liáo shū qíng。
kuàng gōng lǐ dù yín,
zì zì wú yín shēng。
chūn lái chéng jī zhāng,
xiǎng yǒu jī shí míng。