题净众院赠蒙禅伯

(宋代)郭祥正

南州三百寺,此寺最辉焕。石开千丈渠,泉飞日华乱。

供僧无定员,连床接云汉。经营始十载,物物悉已换。

上人固多才,不独悟禅观。其师老黄蘖,简肃众所惮。

承音既亲切,妙顶醍醐灌。登门已清凉,定步济彼岸。

融融接软语,群疑自消泮。每游即忘还,微风洒尘汗。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。

《题净众院赠蒙禅伯》拼音标注

tí jìng zhòng yuàn zèng méng shàn bó
nán zhōu sān bǎi sì,
cǐ sì zùi hūi huàn。
shí kāi qiān zhàng qú,
quán fēi rì huá luàn。
gōng sēng wú dìng yuán,
lián chuáng jiē yún hàn。
jīng yíng shǐ shí zài,
wù wù xī yǐ huàn。
shàng rén gù duō cái,
bù dú wù shàn guān。
qí shī lǎo huáng niè,
jiǎn sù zhòng suǒ dàn。
chéng yīn jì qīn qiē,
miào dǐng tí hú guàn。
dēng mén yǐ qīng liáng,
dìng bù jì bǐ àn。
róng róng jiē ruǎn yǔ,
qún yí zì xiāo pàn。
měi yóu jí wàng huán,
wēi fēng sǎ chén hàn。