戴氏鹿峰亭二首呈同游 其一
(宋代)郭祥正
开亭面鹿峰,白鹿每经过。忽衔落花去,还来卧青莎。
仙者不可见,孤峰但嵯峨。疏篁映秀木,好鸟鸣相和。
飞泉洒天窗,六月凉气多。宾朋四五辈,饮酒朱颜酡。
璆琳粲明质,芝术芬长哦。皆为廊庙器,偶会林泉阿。
磻溪与桐庐,回旋竟如何。却笑晋右军,弄笔怜白鹅。

郭祥正
郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。
《戴氏鹿峰亭二首呈同游 其一》拼音标注
dài shì lù fēng tíng èr shǒu chéng tóng yóu qí yī
kāi tíng miàn lù fēng,
bái lù měi jīng guò。
hū xián luò huā qù,
huán lái wò qīng shā。
xiān zhě bù kě jiàn,
gū fēng dàn cuó é。
shū huáng yìng xìu mù,
hǎo niǎo míng xiāng hé。
fēi quán sǎ tiān chuāng,
lìu yuè liáng qì duō。
bīn péng sì wǔ bèi,
yǐn jǐu zhū yán tuó。
qíu lín càn míng zhí,
zhī zhú fēn cháng é。
jiē wèi láng miào qì,
ǒu hùi lín quán ā。
pán xī yǔ tóng lú,
húi xuán jìng rú hé。
què xiào jìn yòu jūn,
nòng bǐ lián bái é。